2007年12月14日 星期五

2007年11月5日 星期一

Phụ Nữ Việt Nam Bị Cưỡng Bức Nô Lệ Tình Dục

Hệ thống Thông Tin Mạng Dân Thị ngày 19/9/2007 đưa tin cho biết, hôm qua Sở Hải Quan Tuần Tra Trên Bộ thuộc Tổng Đội IV, đã theo dõi và bắt được 1 tổ chức bán dâm tại hai huyện phiá Nam Đài Loan là Vân Lâm và Gia Nghĩa. Bốn trong những cô gái bị bắt là công nhân Việt Nam bỏ trốn ra ngoài. Họ bị cưỡng bức nô lệ tình dục.

Những người công nhân phụ nữ Việt Nam làm việc nhà hay chăm sóc người già, bệnh tật, trẻ em thường là nạn nhân của tệ trạng bóc lột tiền lương, làm việc quá sức, bị hăm doạ đuổi về nước và áp lực tâm lý nặng nề. Tiền lương của họ đã không được trả đủ. Họ bị môi giới khấu trừ mỗi tháng chỉ còn 3,000 hay 5,000 Đài Tệ, thay vì 15,840 hoặc 17,280 Đài Tệ như đã được thông báo trước khi rời Việt Nam. Dưới áp lực đến từ mọi phía, họ đã bỏ chủ thuê, trốn ra ngoài tìm việc làm kiếm tiền gởi về Việt Nam trả nợ, nuôi gia đình con cái học hành. Khi ra ngoài họ trở thành nạn nhân bị buôn bán, bóc lột.

Những người bị bắt tối hôm 18/9/2007 cho biết những người môi giới "nói công việc là đi quét rác, nấu cơm mà thôi". Nhưng thực tế công việc là làm tại các quán ôm bia Karaoke."Chúng tôi không nghe thì bị chủ còng tay,đấm đá túi bụi".

Địa điểm cưỡng bức nô lệ tình dục đã xảy ra tại 1 căn hộ tại đường Văn Hoá, thị trấn Bắc Cảng, huyện Vân Lâm. Bọn chủ động đã khống chế các nạn nhân nô lệ tình dục.

Hôm qua 18/9/2007 là ngày Đài Loan bị bão. Cảnh sát huy động 50 cảnh sát, đã đến căn hộ trên từ sáng sớm, tông cửa vào. Trong khi đó các cô gái đang còn ngủ, chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Sau đó, những người bị hại đã trình bày cho cảnh sát là họ bị lừa, bị khống chế. Những nạn nhân cho biết mỗi ngày họ phải đi làm 12 tiếng, rất khổ sở.

Cảnh sát đã bắt được cả đồng bọn. Tên chủ mưu có tên là Vương Đông Nhiệm và 3 tên đồng loã khác. Tổng cộng 4 tên.

Cảnh sát đã cứu được 7 người công nhân bỏ trốn ra ngoài bị cưỡng bức nô lệ tình dục. Bốn trong 7 người được xếp vào thành phần bị buôn bán nô lệ tình dục. Hiện nay họ đã được đưa về Sở Di Dân tại huyện Gia Nghĩa để tạm trú.

Kể ra họ là những người may mắn. Nếu không được cứu ra, không biết họ phải bị bắt buộc bán thân đến bao lâu?

Văn Phòng sẽ liên lạc với nhân viên của Sở Di Dân huyện Gia Nghĩa để hổ trợ và giúp đỡ các nạn nhân bị cưỡng bức nô lệ tình dục trên.

Theo taiwanact.net

2007年9月26日 星期三

Việt Tân và âm mưu dùng lao động Việt ở Đài Loan để chống phá Tổ quốc

Nhiều nhân chứng cho biết, Việt Tân - thông qua Văn phòng Trợ giúp pháp lý và cô dâu Việt Nam (VMWBO) tại Đài Loan, đã tuyển mộ được một số công nhân, “cô dâu” Việt tại Đài Loan và dùng họ như những “nhân chứng sống” để tuyên truyền, xuyên tạc, chống lại Nhà nước Việt Nam.

Sáng thứ sáu, ngày 20/7/2007, một nhóm gồm 5 phụ nữ người Việt, đã đến Văn phòng phía Nam - Chuyên đề ANTG, Báo CAND để trình bày về một vấn đề mà theo sự hiểu biết của họ, đây có thể là âm mưu thâm độc của một tổ chức phản động người Việt ở nước ngoài.

Vì lý do an toàn cho bản thân họ, chúng tôi xin được phép thay đổi họ, tên...

Theo lời tường thuật của chị Bùi Thị Hoa, thì cả 5 người - dù hoàn cảnh quê quán khác nhau, nhưng cùng sang Đài Loan đã hơn 3 năm. Trong số đó, có người làm công nhân tại một nhà máy, có người lấy chồng Đài Loan.

Chị Hoa kể: “Nhiều lần, tôi bị gia đình bên chồng chửi mắng, sỉ nhục. Bơ vơ nơi đất khách, chẳng biết kêu ai, tình cờ một hôm ra chợ, tôi được một người đồng hương, giới thiệu cho tôi đến Văn phòng Trợ giúp pháp lý và cô dâu Việt Nam” (thường được gọi là Vietnamese Migrant Workers and Brides Office - VMWBO), địa chỉ đặt tại 116 đường Chung-Hwa, thành phố Bade, quận Taoyuan, Đài Loan, điện thoại số 886-3-217-0468.

Khi tìm đến văn phòng ấy, theo lời chị Hoa, thì chị gặp một người đàn ông tên Nguyễn Văn Hùng. Tự giới thiệu mình là “linh mục”, ông Hùng sau khi hỏi han hoàn cảnh, đời sống, đã đề nghị chị dọn về ở tại khu tạm cư thuộc nhà thờ Chung Li, huyện Đào Viên, để được VMWBO dạy tiếng Hoa, học nghề thủ công rồi sẽ giới thiệu cho chị tìm một việc làm khác, hoặc giúp chị về lại quê nhà.

Cũng theo chị Hoa, vào thời điểm chị đến nhà thờ Chung Li, có khoảng 40 người - cả nam lẫn nữ, đang tạm trú trong những dãy nhà thuộc khuôn viên nhà thờ. Tất cả những người này đều là công nhân đi lao động hợp tác, hoặc lấy chồng Đài Loan nhưng vì nhiều lý do, đã bỏ ra ngoài.

Có người vì bị ngược đãi nhưng cũng không ít người, khi biết gia đình chồng không “giàu” như họ tưởng, nên họ tìm cách trốn đi, kiếm chồng mới, hoặc làm ăn vô kỷ luật, lại không thích ứng với cường độ lao động công nghiệp nên bỏ ngang để mong tìm được việc khác nhàn hạ hơn, lương cao hơn!

Chị nói: “Qua hỏi thăm, tôi được biết mỗi đợt học tiếng Hoa, học nghề ở đây là khoảng 3 tháng. Học xong, họ đi đâu không rõ nhưng hết đợt này đi, thì ông Hùng lại đưa đợt khác về”.

Việt Tân là gì?

Qua tìm hiểu của chúng tôi, thực tế VMWBO chỉ là vỏ bọc của cái gọi là “Việt Nam canh tân cách mạng” (gọi tắt là Việt Tân), được Hoàng Cơ Minh, nguyên Phó đề đốc quân đội Sài Gòn cũ lập ra, để chỉ đạo đường lối cho “Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam” - cũng của Hoàng Cơ Minh và phe nhóm, vào đầu những năm 80 thế kỷ trước.

Lúc đó, “mặt trận” đặt căn cứ tại vùng biên giới Thái Lan, tiếp giáp với Lào rồi sau những thất bại thảm hại trong 3 lần xâm nhập về Việt Nam, dưới tên gọi “chiến dịch Đông tiến” nhằm mục đích tổ chức bạo loạn, lật đổ chính quyền dân chủ nhân dân. Trong khi Hoàng Cơ Minh cùng hơn 200 đồng bọn đã phải đền tội trong các chiến dịch Đông Tiến thì ở Mỹ, bọn chóp bu cầm đầu “Việt Tân” vội vã chia nhau số tiền hơn 10 triệu USD - là tiền mà “mặt trận” kiếm chác được từ cộng đồng người Việt hải ngoại bằng đủ mọi hình thức, kể cả hăm dọa, cưỡng ép, rồi dùng tiền ấy đầu tư vào thị trường chứng khoán, tàu đánh cá, xe vận tải, biến nó thành tài sản riêng.

Tuy nhiên, với bản chất chống Nhà nước Việt Nam triệt để, cũng như không thể buông tha miếng mồi béo bở - là những đồng đôla của bà con Việt kiều dành dụm, chắt bóp được, nên bọn chóp bu bằng mọi cách, vẫn cố duy trì cái mác Việt Tân bằng trang web “Viettan” trên mạng Internet, bằng Đài phát thanh “Chân trời mới”, “Tiếng nước tôi”, bằng tờ tạp chí “Hoa mai trắng”.

Sau nhiều phen thanh trừng, đấu đá nội bộ, Việt Tân được cầm đầu bởi Lý Thái Hùng và Đỗ Hoàng Điềm. Đầu năm 2001, trước một số biến động trên thế giới, cũng như một số thành phần cơ hội, bất mãn ở trong nước, bắt đầu lộ diện trên mạng Internet bằng những bài viết xuyên tạc tình hình Việt Nam, thì Việt Tân một mặt móc nối với những kẻ này, mặt khác hình thành kế hoạch đưa “thành viên” về nước hoạt động.

Bước đầu, nhằm phô trương thành tích, lừa bịp những người nhẹ dạ, thiếu thông tin, Việt Tân cử tay chân, đồng thời chi tiền cho vài nhà báo nước ngoài, nhập cảnh Việt Nam dưới hình thức thăm thân nhân, du lịch và sau đó, thuê mướn vài gã nghiện ma túy, gái mại dâm, cho học “thuộc bài”, cho đội mũ xùm xụp, đeo khẩu trang, mang kính đen nhằm tạo ra yếu tố ly kỳ, bí mật rồi tiến hành quay phim, dàn dựng, biến nó thành cuộc “phỏng vấn thành viên Việt Tân quốc nội”.

Trò hề này nhanh chóng bị lật tẩy bởi lẽ tất cả những cuộc “phỏng vấn”, quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là mấy bộ dạng hom hem, vẫn chỉ là những lời phát biểu nhai đi nhai lại như vẹt.

Vì thế, để tuyển mộ “thành viên”, để chứng minh rằng Việt Tân hiện có “hàng nghìn thành viên đang hoạt động tại quốc nội” như bọn chóp bu đã hùng hồn tuyên bố, thì một trong những mục tiêu mà Việt Tân nhắm tới, chính là Đài Loan, nơi có khoảng 200 nghìn người Việt sinh sống, bao gồm 80 nghìn người là công nhân hợp tác lao động, và khoảng 120 nghìn phụ nữ lấy chồng Đài Loan.

Đến đây, cũng cần phải nói thêm về vai trò của một vài cơ quan trong nước, làm dịch vụ đưa công nhân sang Đài Loan lao động. Họ chưa thật sự quan tâm đến đời sống, sinh hoạt của công nhân, chưa có những hỗ trợ thực tế mỗi khi công nhân gặp khó khăn.

Bên cạnh đó, các hoạt động trợ giúp những “cô dâu” người Việt ở Đài Loan bị ngược đãi của các đoàn thể, tổ chức xã hội trong nước cũng vẫn rất mờ nhạt. Lợi dụng nhược điểm này, Việt Tân cho ra đời VMWBO, núp bóng dưới hình thức “tổ chức phi chính phủ” nên bước đầu, đã tạo được lòng tin với một bộ phận “cô dâu”, công nhân người Việt.

Đứng đầu VMWBO là Nguyễn Văn Hùng, thành viên Việt Tân tại Australia, phó là Nguyễn Hùng Cường, thành viên Việt Tân ở Mỹ. Phụ trách vấn đề công nhân, “cô dâu” Việt Nam là Mai Thị Loan. Phụ trách tài chính, kế hoạch là Lê Mỹ Nga, còn Lương Thị Thanh Ánh làm nhiệm vụ thư ký.

Để khuếch trương vai trò của VMWBO trong giới công nhân, “cô dâu” Việt, Nguyễn Văn Hùng lập 2 trang web trên mạng Internet, in ấn tài liệu nói về tự do, dân chủ, tuyên truyền đường lối, cương lĩnh của “Việt Tân” rồi tán phát cho công nhân, “cô dâu” Việt Nam.

Lợi dụng những tranh chấp của công nhân với chủ thuê mướn về giờ giấc lao động, tiền lương, cũng như hoàn cảnh khó khăn của các “cô dâu”, nhóm VMWBO tiến hành các cuộc tiếp xúc, rồi lôi kéo những thành phần bất mãn về ở tại các khu tạm cư trong khuôn viên nhà thờ Chung Li.


Tại đây, hàng ngày mỗi người được cấp 9 USD là tiền ăn uống, được Vũ Đình Thôn, Nguyễn Minh Chính, Trần Cao Tường, Dương Bá Hoạt, Trần Văn Phúc..., là thành viên Việt Tân dạy tiếng Hoa, dạy một số nghề thủ công như may vá, sửa chữa điện dân dụng, thợ hồ.

Ngoài ra, nhóm VMWBO còn thành lập trong khu tạm cư cả một thư viện với máy tính truy cập Internet, với sách báo phản động, tài liệu tuyên truyền cho Việt Tân. Bên cạnh đó, cứ mỗi dịp lễ như: Giáng sinh, tết Dương lịch, tết Âm lịch, nhóm VMWBO lại tiến hành những buổi họp mặt công nhân, “cô dâu” để liên hoan ăn uống, thăm hỏi, tặng quà. Mục đích của những việc làm này là nhằm để dần dà, nhiều người ngộ nhận rằng đây chỉ là một tổ chức từ thiện thuần túy.

Âm mưu của Việt Tân

Trở lại chuyện 5 phụ nữ Việt Nam, theo lời chị Bùi Thị Hoa, khoảng nửa tháng sau khi đến tạm cư tại khu vực nhà thờ Chung Li, chị cùng một số người khác, thường xuyên được Nguyễn Quốc Quân, Ngô Trọng Đức, Võ Chương - là nhóm cốt cán của Việt Tân trong chiến dịch đưa “thành viên” về Việt Nam, gặp gỡ, thăm hỏi.

Thoạt đầu, những gã này chỉ khơi gợi tình cảm gia đình, tình làng nghĩa xóm. Dần dà, bọn chúng chuyển sang đề tài chính trị, lợi dụng một số vụ tham nhũng xảy ra tại Việt Nam, hoặc chuyện bà con khiếu kiện đất đai, những bất cập trong quản lý kinh tế, xã hội, y tế, giáo dục..., để từng bước nhồi nhét vào đầu họ quan điểm chống phá Nhà nước Việt Nam.

Khi thấy tư tưởng của người nghe có biểu hiện chuyển biến, chúng đi tiếp bước thứ hai. Chị Phan Thị Thu Nguyệt, kể: “Trong một lần nói chuyện, Nguyễn Quốc Quân cho em biết, người nằm bên cạnh giường em, là kẻ xấu chui vào để phá hoại. Ông ta nhờ em theo dõi tất cả mọi hoạt động thường ngày của người này, đồng thời phải tạo ra sự thân tình, để xem quan điểm ra sao”.

Vì không nhận ra âm mưu thâm độc của chúng, chị Nguyệt đã làm theo mà không ngờ, người chị được lệnh phải theo dõi, chính là người của Việt Tân và việc “theo dõi”, chỉ là thử thách!

Sau một vài lần “thử thách” như thế, chị Nguyệt được chúng công nhận là “cảm tình viên”. Đến lúc này, bộ mặt Việt Tân hiện nguyên hình bằng những buổi học tập, thảo luận đường lối, chính sách của “tổ chức”, cùng vai trò, nhiệm vụ của “thành viên” trong âm mưu, kế hoạch chống lại Nhà nước Việt Nam.

Tiếp theo, Nguyễn Quốc Quân, Ngô Trọng Đức, Võ Chương lần lượt dạy chị cùng một số người khác về các hoạt động bí mật, như tạo địa chỉ e-mail trên mạng Internet, cách viết thư bằng mật mã, cách chụp hình, gửi hình, gửi file âm thanh kèm theo e-mail mà một ai đó, dẫu có vô tình biết được mật khẩu hộp thư, thì nếu mở ra cũng chẳng xem được.

Bên cạnh đó, “cảm tình viên” còn học các quy ước liên lạc với người của “tổ chức”, cách theo dõi và chống theo dõi. Một số người sau khi trải qua lớp huấn luyện ấy, được Việt Tân làm lễ kết nạp, rồi đưa về lại Việt Nam với trang bị gồm máy tính xách tay, máy chụp hình kỹ thuật số và tiền lương khởi đầu mỗi tháng 100 USD.

Chị Lê Thị Hậu cho biết: “Sau khi kết nạp xong, ông Nguyễn Quốc Quân đốt ngay hồ sơ xin gia nhập của em trước mặt em, để em tin rằng chuyện em vào “tổ chức” là hoàn toàn bí mật, ngoài ông Quân ra thì không còn ai biết”. Nhưng chị - cũng như rất nhiều người khác đều không ngờ rằng, hồ sơ ấy đã được Nguyễn Văn Hùng, Nguyễn Quốc Quân chụp lại, rồi lưu vào máy tính và chuyển về cho bọn đầu sỏ ở Mỹ là Lý Thái Hùng, Đỗ Hoàng Điềm.

Về Việt Nam, nhiệm vụ khởi đầu của “thành viên Việt Tân” là viết những e-mail, xem ra rất hiền lành, tường thuật lại những gì đang xảy ra tại địa phương mình, từ chuyện làm ăn đến chuyện sinh hoạt, đời sống, hoặc những vụ việc mà báo chí trong nước đăng tải công khai (và đó cũng là cách Việt Tân kiểm tra thái độ hoạt động của họ).

Khi đã được tin tưởng, Việt Tân chuyển tiền về để họ mở quán cà phê, quán ăn, quán tạp hóa, làm vỏ bọc. Một thời gian sau, dưới hình thức du lịch, Việt Tân đưa họ sang Thái Lan, sang Malaysia tái huấn luyện rồi khi trở về, họ sẽ làm nhiệm vụ móc nối thêm những người khác.

Chị Trần Thị Huệ cho biết: “Em về TP HCM được gần 1 tháng. Nhà em ở đường Hồ Văn Huê, quận Phú Nhuận. Hôm vừa rồi, họ gửi e-mail, dặn em nếu tối có phóng viên của Đài phát thanh "Chân trời mới" gọi, hỏi về vấn đề người dân khiếu kiện đất đai, thì em phải trả lời là tận mắt em chứng kiến Công an Việt Nam xịt hơi cay, phun vòi nước chữa lửa và đánh đập dã man người khiếu kiện. Thật tình em biết không hề có chuyện đó, nhưng họ dặn em phải nói vậy nên em sợ quá, tối đó em tắt điện thoại luôn”.

Cho đến nay, theo lời những phụ nữ đã tiếp xúc với chúng tôi, thì Việt Tân - thông qua tổ chức VMWBO, đã tuyển mộ được một số người trong số những người mà chúng lôi kéo, rồi dùng họ như những “nhân chứng sống” để tuyên truyền, xuyên tạc, chống lại Nhà nước Việt Nam.

Thậm chí chúng còn nhắm đến cả Hàn Quốc, nơi có hàng chục nghìn lao động và “cô dâu” người Việt, đang làm ăn, sinh sống. Thâm độc hơn, chúng sẽ phát triển và sử dụng những người này để tạo ra tình trạng bất ổn xã hội - mà cụ thể là trong một số vụ người dân tụ họp khiếu kiện về đất đai ở một số địa phương, bọn Việt Tân đã cho người luồn lách vào để kích động rồi nương theo đó, tổ chức bạo loạn, khủng bố, lật đổ chính quyền.

Thực tế cho thấy, vấn đề một bộ phận nhỏ công nhân, “cô dâu” Việt tại Đài Loan bị ngược đãi là vấn đề tồn tại đã lâu, nhưng các biện pháp giải quyết thì đến nay, xem ra vẫn chưa đạt được kết quả mong muốn. Vì thế, bọn phản động mới có cơ hội lợi dụng.

Để phá tan âm mưu thâm độc của Việt Tân, những đơn vị đưa người đi hợp tác lao động, những tổ chức xã hội cần thấy rõ trách nhiệm của mình hơn nữa bằng việc phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng Đài Loan, nhằm giải quyết nhanh chóng, và kịp thời những bức xúc chính đáng của người lao động.

Bên cạnh đó, cần thiết phải có những buổi sinh hoạt, thăm viếng thường kỳ của các văn phòng đại diện người Việt ở Đài Loan, để tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng và cũng là để người lao động nhận ra những âm mưu chia rẽ, phá hoại – không riêng gì của Việt Tân, mà của cả những tổ chức phản động khác, núp dưới những chiêu bài nghe rất lương thiện và hiền lành...

2007年9月18日 星期二

Tin tuc 12B4!




Lop cua Anh lai co them mot nguoi nua lay chong la Nguyet, Anh chuc mung Nguyet, nhung ma Thanh lai buon, Anh cung ko biet tai sao nua, da an ui Thanh roi nhung khong biet Thanh co do hon chut nao khong???


Ha "chua" cung sap len xe hoa roi, khong biet Thanh co buon hay ko nua?!?!?!

Khi biet tin ban minh tung dua tung dua lap gia dinh, Anh rat la vui, that khong ngo quay di quay lai da hon 6 nam roi tu khi quen nhau luc moi vao 10B4, nhung cung khong ngo la tuy thoi gian troi di rat la nhanh, nhung tinh cam ban be cua 12B4 lai van luon con mai, van nhu ngay xua!

Anh cung muon lam roi nhung chua duoc!!!!!

Co niem vui nhung cung co ca noi buon, khi nghe tin Vinh bi tai nan, Anh cu lo lang ko yen, khong biet nen nhu the nao nua!!!! Chi biet la cau Chua cho Vinh se binh yen!

Chi cach day moi hai thang, khi lan truoc ve van con vui choi cung tat ca, cung ban be hop mat, Anh khong muon lan sau se mat di nguoi nao!!!

Anh khong biet la minh ay nay la do khi Vinh con khoe manh da doi xu tot voi Anh, cho nen bay gio khi Vinh bi nhu vay roi thi minh lai khong the o canh ben de an ui va cham soc cho Vinh, khong biet ro la Vinh se nhu the nao???? Chi biet la moi ngay deu nho Cha Cuong xin le cau nguyen cho Vinh duoc som binh phuc!

Vinh oi ! khong chi Anh ma con rat nhieu nguoi khac mong Vinh binh phuc, som tro lai voi gia dinh va ban be, con doi Anh ve de leo cay hai dua cho Anh va Trang va con.....rat nhieu nua!!!!!


2007年9月2日 星期日

Happy Wedding to Duy Tuân &Thúy Vân

2006年8月

2006.07.09.
Buổi tối hôm đó Ánh gọi điện thọai về cho Nghĩa, Nghĩa nói là mới đi uống nước với Anh Hảo, Thành, VĐạt, Duy Tuấn...., Ánh mới biết là Duy Tuấn về, cho nên gọi điện cho Tuấn, nhưng không ngờ...
Mina: Alô, dạ cho con gặp Duy Tuấn chút ạh !
Mẹ: ừh, chờ chút nhé !
Mina: Alô, Duy Tuấn hả?
Mina: Tuấn về khi nào vậy?
Tuấn: Về 2 tuần rồi!... định là gọi điện cho Ánh và Tấn Đạt, báo tin quan trọng...
Mina: Tin gì vậy? Bộ DTuấn cưới vợ hả??? , ủa mà cưới ai vậy???
Tuấn: ừh, nếu Tao cưới Mày có về không? Mà sao lại biết tao cưới vợ vậy?
Mina: Trờiìiìiìiìiìiìiìiìì, tuy là Ánh ở xa chứ việc gì Ánh cũng biết đó, vì Ánh có đặt camera theo dõi hết rồi. Còn nếu cưới thì cứ gởi thiệp đi thì tui về , nhưng mà Tuấn cưới ai vậy?
Tuấn: Ko fải nói là có đặt camera sao? Không cầ hỏi là cưới ai? Nhưng có thật là về ko? Tao cưới thật đó! Nhưng ko có địa chỉ và gởi thì lâu lắm mới nhận được!
Mina: (thật sự ko tin là Tuấn cưới, cho nên nói càn...) Cứ gởi thiệp đi thì tui về, địa chỉ thì hồi tết Ánh gởi thiệp về cho Tuấn có địa chỉ đó, và muốn thì đi gởi thư nhanh chỉ 2 ngày sau là Ánh sẽ nhận được .
Tuấn: Thật như vậy ko?
Mina: ừh, nếu Tuấn mà cưới thì cỡ nào Ánh cũng về. Hứa với Tuấn đó!
Tuấn: Thật nha, tao gởi thiệp mà mày ko về thì chết với tao !
Mina: Nhưng cưới thật đó hả? Để Ánh hỏi mẹ được ko?
Tuấn: Cứ việc hỏi, nhưng mày fải về đó!
Mina:......
Tuấn: Tao nói thật đó, tao rất mong mày và Tấn Đạt có thể về, nhưng tao chưa liên lạc được với Tấn Đạt.
Mina: Anh Đạt nói là mấy năm nữa ảnh mới về, ...... Như vậy là cưới thật đó hả?
Tuấn: ừh......
...................................
Mina: Vậy thôi nha, có gì mai Ánh gọi lại cho....
Tuấn: Nhớ là phải về đó, mày không về tao buồn lắm đó!
Mina:...........
Mina: Ừh, Ánh sẽ cố gắng, bye bye...
Tuấn: Bye.
Sau đó Ánh gọi điện cho Anh Hảo.....
Mina: Alô, Anh Hảo hả?
AHảo: Alô, Ánh hả,em khỏe không? Khi nào em về?
Mina: Em không biết nữa, nhưng cho em hỏi chút nha, bộ Duy Tuấn cưới vợ thật hả? Cưới Vân hả?
AHảo: ..Ừh, nhưng đừng nói ai nha, nó chửi anh đó, vì nó chưa muốn nói với ai hết.
Mina: Thật ko đó, em vừa mới điện thoại cho nó, em hứa với nó, nó mà cưới thì em sẽ về, em nghĩ là nó chua cưới cho nên hứa chắc như vậy, bây giờ nó cưới thật thi em làm sao đây?
AHảo: Vậy thì em về đi...
Mina: Nhưng em không chắc là sẽ xin về được, vì em chưa hỏi cha!
AHảo: Vậy thì em hỏi đi, biết đâu cha cho về...
Mina: Lỡ cha không cho về thì sao, nó sẽ giận em mất. Để em hỏi Cha rồi báo lại cho anh nha!
AHảo: Ừh...
Trong thời gian đó, tâm trạng vùa vui và buồn lẫn lộn, vui thì biết tại sao rồi, còn buồn là sợ sẽ ko về được, và D. Tuấn sẽ giận, cho nên hay cáu gắt và khó tính, lúc nào cũng than là " chán quá, chán quá..." nhưng ko biết tại sao lại chán và cũng ko tìm được cách giải quyết cái "chán" đó.
Và lại nhận được tin nhắn cuả anh Hảo " Ánh ơi, 23 này D. Tuấn cưới, em có về ko?" Lúc đó lại càng hồi hộp hơn nữa.
Vài ngày sau, mới dám vô hỏi Cha để xin về nước với lí do là về nhà thăm ba má! Và Cha đã đồng ý . Tuy là như vậy, nhưng muốn để D.Tuấn bất ngờ, cho nên đã ko nói với ai là mình sẽ về, và còn nhắn tin lại cho anh Hảo là "em xin cha không đuợc, Cha ko cho về..." Rồi anh Hảo nhắn tin lại là " Để anh nói với nó dùm em"
Còn gọi điện cho D.Tuấn, giả vờ nời là về không được, D.Tuấn thích gì, Ánh sẽ tặng cho, còn D.Tuấn thì nói là tao chỉ cần mày về, mày mà ko về tao buồn lắm, cho nên mới nói là " vậy Ánh sẽ tặng cho Tuấn một món quà thật bất ngờ và đặc biệt!"
Thứ bảy tuần trước khi đám cưới, buổi tối hôn đó, nhận đươc tin nhắn của Trang báo là mới đi uống nước với tụi nó về, D.Tuấn làm tụi nó hết hồn vì đưa ra thiệp cưới và báo là sẽ đám cưới, làm đứa nào cũng như là ở trên trời rơi xuống, còn anh Hảo là chú rể phụ, đang chuẩn bị lo quần áo để thứ tư rước dâu, còn nói là " Tân nó nói kì này nhỏ Ánh về nó sẽ cho biết tay" Đọc tin nhắn mà cảm thấy vui vui, đưá nào cũng nghĩ là Ánh ko biết D.Tuấn cưới, nhưng ko ngờ Ánh lại là đứa biết trước, và không biết Tân sẽ làm gì đây. Lại gọi điện cho Tân.
Mina:Tân hả? Đang ở đâu vậy?
Tân: Ánh hã? Đang ở nhà, xem tivi.
Mina:Mới đi chơi với tụi nó về fải ko? D.Tuấn có mời đi đám cưới ko vậy?
Tân: Ủa... sao hay vậy? Trang nói fải ko? Mà Ánh có về ko vậy?
Mina: Ko có ai nói hết, tự Ánh biết, vì Ánh có đặt camera rồi, cái gì mà Ánh ko biết, Ánh còn biết Tân nói kì này Ánh về sẽ biết tay của Tân mà đứng ko? định làm gì vậy hả?
Tân: trơiìiìiìiìiìiìiìiìi.. sao hay vậy ta, chắc là Trang nói!
Mina: Ánh chưa có gọi điện cho ai hết, ko tin gọi điện hỏi tụi nó coi! Nãy giờ Ánh mới gọi cho Tân là người đầu tiên.
Mina: Àh.. mai Ánh về đó, Tân có ra chở Ánh đi chơi ko?
TÂn: Thôi đi, lần trước nói về làm Tân tưởng thiệt lật đật chạy ra kêu thằng Thành, chạy ra nhà Ánh hỏi, ba Ánh nói là Ánh ko có về, làm 2 thằng quê gần chết, lần này ko có bị lừa nữa đâu!
Mina: Lúc người ta nói giỡn thì tin, khi nói thật lại ko tin, vậy Ánh về đi chơi với người khác đó nha...
Tân: Dám ko?
Mina: Làm gi mà ko dám...
Và Tân thì lại ko tin là Ánh về, cho nên ko ai biết là Ánh sẽ về vào ngày thứ bảy. Kể cả Trang, sau khi gọi cho Tân , thì gọi lại cho Trang, Trang cũng ko biết. TRong thời gian đó, lúc nào cũng cảm thấy dường như là thời gian đứng lại, sao mà một ngày bình thường trôi qua quá lâu.....
Ngày 22.07.2006 Ánh về đến Việt Nam, một cảm giác lạ tự nhiên bao lấy, làm Ánh ko biết như thế nào? Vưà vui vừa hạnh phức! Khác hẳn khi còn ngồi trên máy bay và trong xe trên đường về nhà.
Cả Thành cũng sẽ không biết nếu như chiều hôm đó không vô nhà Thành chơi, hai đứa định là tối Thành sẽ rủ tụi kia đi uống cafe và sẽ làm tui nó bất ngờ. Ngồi ở nhà Thành nói chuyện một chút, bởi vì phải về nhà làm con ngoan, phải đi chợ mua rau để nấu cơm chiều. Bởi do không quen đi chợ, cho nên ra đến chợ, cứ đi vòng vòng để mua rau ai ngờ.... đụng phải ông xã của tui.
Mới đầu nghi là sẽ đi luôn, sẽ giả bộ ko nhận ...vì Tân đâu có tin là Ánh về, nhưng lại ko dám làm như vậy!
Êêêêêêêeêeêeêê...........
Tân: Ủa...về hồi nào vậy?
Mina: Về hôm qua, nhắn tin cho Tân mà Tân đâu có tin, lúc nói giỡn thì tin, khi nói thật lại ko tin, ráng chiụ !!!!!!!!!!!!!!!!
Tân: Vậy giờ đi dâu vậy? Đi uống nước đi...
Mina: Ko được, Ánh đang đi chợ mua đồ ăn về nấu cơm, có gì tối ra ha!
Tân: Thôi bây giờ Tân chở đi...
Mina: Nhưng Ánh còn xe của Ánh, tối ra rồi đi, bây giờ Ánh phải đi chợ mua đồ ăn
Tân: ừh, vậy tối ra..
Mina: ok....
Định là tối hôm đó sẽ chỉ có Ánh, Tân và Thành đi uống cafe, để ngày mai dành bất ngở cho mọi người, nhưng khi ngồi ở trước nhà với ba má, anh Sáng thì thấy Phương chở Ngân chạy ngang qua nhà, và cũng ko biết sao Nghĩa lại biết! Tân, Thành, Thanh, Nghĩa đi vô nhà D.Tuấn chơi, định là ko đi, nhưng nghĩ sao lại kêu Tân ra chở vô, vô tới thì thấy...Ôhhhhhhh...cả đám đang ngồi ở đó, thấy mình mà như là thấy...ma vậy, tụi nó la quá trời la, làm mình lo nhà D.Tuấn tưởng cả đám có chuyện gì..............
D.Tuấn, Trang, anh Hảo, VĐat, Thanh, Thành, Tân, Nghĩa, Phương, Vĩnh, Cường cải, Phúc chuột, anh Sáng và bạn gái, anh ba, Cơ, sếp Sâm,...... vui ơi là vui, còn bị tụi nó chửi nừa là lần nào cũng tự về rồi tự đi, ko báo cho ai biết hết. Gặp lại bạn bè thật là vui, ko biết nói sao để tả hết niềm vui đó.....
Về như vậy còn bị D.Tuấn hù "chút nữa mày biết tao!"
Ngồi trong nhà D.Tuấn đã rối kéo nhau ra công viên tiếp tục .....hội nghị bàn tròn ( nhưng nghĩ là hội nghị ghế đá wá , vì ngoài công viên chỉ toàn là ghế đá ko!) ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, công việc làm ăn và học hành của mọi người, bàn bạc, rủ nhau thứ ba đi Vũng Tàu, người thì đi được, cũng có người ko đi được..... và cuối cùng là thứ tư mới đi! Nhưng ko ngờ kì này về có sự thay đổi lớn, vì thằng Vĩnh nó đã thay đổi .......giới tính, trời ơi nói chuyện nhão bà cố luôn!!!!!!!!!
Ngồi nói chuyện đã rồi sau đó Tân chở về nhà.
Và thế là ngày cưới của D.Tuấn và Vân cũng đến, ko biết tại sao đám cưới của D.Tuấn mà mình lại là người hồi hộp và háo hức nhất, đến nỗi wên đem....tiền để bỏ phong bì và phải mượn Tân ! Ở bãi gởi xe lại thấy Phương chở Ngân đến, cả bác Tình nữa (kêu bằng bác vì Tình đã có con lớn rồi, ko biết tại sao học chung lớp mà tụi nó khá wá !!!!!!!!!! ) Vô đến chỗ thì thấy sao lớp mình hăng wá, cả 30 bàn thì chỉ có 3 bàn của 12B4 là...quậy nhất!!!!!
Tuy là ko đông đủ lắm nhưng cũng vui, gặp thêm được Phong, ba Thi, H. Anh, Ngân, Hà, M. Cường, Thiện Đạt,Tình, K.Ngân, Phong, Hằng mập (đừng chửi nha Hằng ) ........vui ơi là vui. Vưà mới vô là bị M.Cường tiếp 1 ly bia, rồi sau đó vẫn còn hăng uống với mỗi người 1 ly, ko biết tại sao hôm đó uống wá trời nhưng laị ko xi nhê gì hết , từ khi đi Đài Loan đến bây gìờ, đó là ngày uống dữ nhất và cũng là ngày vui nhất. Vui cho bạn, vui cho mình và vui cho mọi người!
Mọi người chúc mừng D.Tuấn và Vân, luôn cầu cho hai người trăm năm hạnh phúc. Ra khỏi tiệc cưới, cả đám lại đến Gia Đình để Karaoke, hát và nói chuyện với nhau. Vì nói là ở đó ồn quá cho nên lại kéo nhau ra công viên để mở hội nghị....ghế đá! Sau đó rủ nhau chạy xuống nhà sếp Sâm, ngồi nói đã rồi ai về nhà ấy. Thế là lại hết một ngày nữa.
Rồi những ngày sau được vui chơi với bạn bè, thật là ko còn gì hơn nữa, ước chi cuộc sống cứ mãi như vậy có phải thật là tốt ko?
Sáng thì được ngủ thật đã, từ trưa đến chiều thì đi chơi, đến tối thì ngồi wán cafê, có khi ngồi cả ngày trong wán, ko biết để làm gì! Nhưng mà cứ sống như vậy cũng có thể ...chết vì đói !!!!!!!!
Rồi đi vũng tàu chơi, Phương chở Ánh, Sơn chở Trang, Vĩnh với Cường, Vinh Đạt với Nghĩa, ba Thi và Duyên. Chỉ có như vậy thôi, nhưng quậy tới bến luôn!!
Vì do ai cũng sợ tắm buổi trưa sẽ đen, nên rủ nhau đi .....leo núi, ko phải leo Tao Phùng, cũng ko fải núi Bãi Dâu mà là leo núi.... cũng ko biết là núi gì nữa! Ahhhhhh...nhớ rồi, là núi Lớn, cũng ko biết là bao lớn, nhưng mà leo lên thì mệt ơi là mệt, cũng may là tìm được những đường tắt để lên, chứ ko là chết chắc !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Rồi cũng lên được tới đỉnh, may wá! Chỉ có nhiêu đó thôi mà phá quá trời, còn định dí bắt một con chồn nữa chứ, rồi VĐạt, Trang còn định....nhảy dù, rồi đu dây...........Vui ơi là vui! Thật là xui khi đua bánh cho Phương cầm, ko ngờ Phương ốm vậy mà ăn khoẻ ơi là khỏe, leo múi thì la mệt, nhưng ăn bà cố luôn, leo lên đến đỉnh thì bịch bánh chỉ còn chút xiú .
Sau đó cả đám kéo nhau xuống biển để ...tắm. Xuống đến, ai cũng ngại, chỉ có Phương là chạy nhanh nhất, sau đó tụi nó còn ...rinh Duyên đi ra biển và 1, 2, 3.....thả! Thế là một đứa nữa ướt... Trang thì tuy đã tắm rồi nhưng cũng bị ...quăng, rồi cả đám kéo nhau ra tắm biển, tội nghiệp cho Nghĩa và Duyên, vì 2 người đó hơi bị....lùn cho nên phải cứ ôm chặt cái phao, sợ phải uống nước, công nhận Nghĩa ôm chắc thật lật cỡ nào nó cũng nổi, và ôm thật chắc. Rồi đắp cát lên người thằng Nghĩa, đã rồi thì rủ nhau chơi xoay diã, con trai xoay con gái thì nổi, nhưng đến khi con gái xoay thì toàn bị té ko, làm VĐạt bị trầy đầu gối, mệt wá rồi cả đám ngồi luôn xuống đó xây lâu đài để nhốt ngừơi trong mộng của mình, ko ngờ lại xảy ra chiến tranh, tụi nó lấy cát chọi nhau, làm mình bị lây, và cũng ko biết mình bên phe nào! Thế là cứ chọi...đại, trúng ai thì trúng, chơi vui thật là vui, chơi đã rối lên ngồi nghỉ sau đó tắm nước ngọt và về. Về đến Long Thành cả đám tiếp tục đi nhậu ở quán Duyên, có thể là vui vẻ nếu ko có chuyện hiểu lần giữa Cường và Nghĩa, ko biết bây giờ còn giận nhau hay ko? Làm cả đám buồn theo, sau đó lại chạy vô Phương Xa để uống cafe, vì do chờ hết ngưòi này đến người khác, cho nên Trang về trước, sau đó Tân mới vô, ngồi chung nhưng mà mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau...... Anh hỏi Tân là sao hôm nay ko đi chơi, nhưng Tân ko cho biết lí do, chỉ như vậy thôi mà Ánh buồn.
Ko biết tại sao Ánh buồn lắm! Chỉ là do nghĩ vu vơ rồi tự buồn, chỉ vì bữa đó mà về sau Ánh đã phải thay đổi....
Cả sáng ngày hôm sau thì ở nhà, trưa thì đi uống nước với Sơn (vì tối hôm qua Sơn rủ nhưng vì mới đi VT về và trễ rồi nên ko đi nưã) ngồi với Sơn thì Tân gọi hỏi là đang ở đâu, vì ra nhà Ánh mà Ánh ko có ở nhà, Ánh nói là đang uống nước với bạn. Còn nói dối Sơn Ánh là vợ của Tân. Sau đó về nhà ko có đi đâu hết, đến tối thì Tân gọi điện ra nói là ra chở Ánh đi chơi, lần nào mà Tân chở Ánh thì coi như ...... hai đứa ko biết đi đâu, cứ chạy vòng vòng, Tân hỏi Ánh là đi đâu, rồi Ánh hỏi Tân là đi đâu? Nói là cứ chạy đi khi nào hết xăng thì Tân xuống đẩy xe. Cứ chạy hoài, vừa đi vừa nói chuyện:
_ Sao hôm wa Tân ko đi VT?
...................
_ Tân ko đi, cũng ko nói cho Ánh biết, tại sao lại đối với Ánh như vậy? Ánh ko biết Tân coi Ánh là gì của Tân?
_ Hôm wa đi chơi vui ko? Tân có việc ko đi được, nhưng Tân đã nói Phương là chăm sóc cho Ánh...
_Nhưng người Ánh cần ko fải là Phương, Tân biết như vậy mà, Tân nói là Tân có nỗi khổ riêng, nếu Ánh biết, sẽ thương Tân nhiều hơn, vậy sao ko cho Ánh biết? Tân cái gì cũng ko cho Ánh biết, để cho đến bây giờ Ánh cũng ko hiểu gì về Tân!!!!!!!
_Nhưng mà Tân nói ko được, Tân nói sẽ làm Ánh buồn, Tân ko muốn Ánh buồn, chỉ cần Ánh vui là Tân vui rồi... sao Ánh lại khóc?
_Tân nói vậy mà nghe được hả, vậy khi Tân buồn thì Ánh vui được sao, còn nếu ko muốn nói nữa thì thôi!
_ Ánh đừng giận Tân mà! Mà hôm wa đi chơi vui ko vậy?
_ Ko biết!
_ Có tắm ko vậy?
_ Ko biết!
_ Bây giờ đi đâu đây?
_ Ko biết!
_ Sao cái gì cũng ko biết vậy, trơì ơi, đừng giận mà!
.........................................
Sau đó hai đứa vô Đông Đô uống nưóc, cũng chỉ cãi nhau chứ ko giải quyết đuợc gì mà còn gây thêm chuyện nữa. Ánh đã nói là Ánh ko cần sự thương hại của bất cứ ai, nhưng bây giờ Ánh biết, tình cảm mà Tân dành cho Ánh có lẽ chỉ là sự thương hại, khi Ánh hỏi trong lòng Tân thì Ánh là gì của Tân sao Tân ko trả lời mà lại làm như vậy? Khi đó tâm trạng Ánh lại vui buồn lẩn lộn, ko tự làm chủ được bản thân mình. Phải chi khi đó, Ánh đừng yếu đuối, phải chi cứ như hai lần trước về, cứ chỉ là "bà xã" thì có phải tốt hơn ko? Taị sao biết Ánh đã có..... chồng, nhưng vẫn tốt với Ánh? Tại sao ko cứ coi Ánh như là những người bạn bình thường thôi? Và còn rất nhiều câu tại sao nữa, nhưng chắc có lẽ sẽ ko bao giờ có câu trả lời!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tuy vậy, ngày hôm đó là ngày mà Ánh hạnh phúc nhất, Ánh về nhà với một cảm giác thật hạnh phúc, vì nghĩ rằng vấn đề mà Ánh bận tâm đã được giải quyết, nhưng ko ngờ..............( Thôi ko nói đến vấn đề này nữa!)
Những ngày sau cũng chỉ ăn, chơi, fá....tuy vui nhưng cũng buồn, chơi đã rồi cũng đến ngày đi, buồn lắm!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nguoi xa que!

Nhung nguoi Viet Nam roi bo que huong de sang Dai Loan kiem tien uoc mong se co mot tuong lai tuoi sang, nhung co ai ngo dau ..... su that ma ho nhan duoc ko nhu ho nghi!!!!!

Co nhieu nguoi da mat ca gia dinh, con cai, de roi ho duoc gi???? Toi da thay rat nhieu nguoi trong cong ty thi bi moi gioi va chu uc hiep, chiu khong noi phai bo ra ngoai. Ra ngoai roi thi co biet bao nhieu la nguy hiem, ho nhu la con bi bo giua cho, ai co the giup duoc ho, trong khi Nha Nuoc Viet Nam lai ko cham soc, hoi han doi song cua ho!

2007年8月27日 星期一

DanShui 2007/08/25

Thu bay vua qua Anh va cac anh chi trong van phong di choi o DanShui.


Dang le ra cuoc choi se thu vi hon nhieu neu nhu truoc khi di ko co....tranh chap voi ....Cha Hung!!!!!

Tuy vay nhung van rat la nghe loi cua Cha! Khong dam di cho dem!






Hy vong la anh Vinh co mot ngay cuoi tuan vui ve!



2007年8月26日 星期日

Happy Father Day!!!!!!!!!

Nguoi Trung Quoc co nhieu truyen thong rat tot, nhung ngay le tet, nhu ngay cua cac ba Me, va ngay cua cac ong Bo!

Ngay cac ong Bo nam nay Anh rat la vui, vi co Ba Tap va co cha Hung, Cha Tue. Cac ong Bo cung an com va cat banh de an mung, Hy vong Ba Tap va cac cha luon manh khoe va binh an.


2007年8月23日 星期四

Anh yeu cong viec cua minh!

Anh qua Dai Loan da duoc hon 3 nam, trong ba nam do Anh da lam rat nhieu cong viec, nhung cong viec ma Anh thich nhat, va co y nghia nhat la cong viec hien tai Anh dang lam, thu ky tai Van Phong Tro Giup Cong Nhan va Co Dau Viet Nam- Vietnamese Migrant Worker & Bride Office (VMWBO).
Anh rat la vui khi duoc quen biet cac Cha, tu do Anh da duoc hoc hoi rat nhieu, duoc chi day cach cu xu, cach song va song de lam mot nguoi tot!
Co the noi Anh den Van Phong lam viec la do duyen so! Vi Anh ko mot ki nang chuyen nghiep gi ve cong nhan va co dau,nhay ca ngon ngu khi do cung rat la lo to mo.... nhung do yeu thich va tu noi la minh phai co gang de co the giup cho nhung nguoi Viet Nam dang gap hoan nan tren dat Dai Loan, den bay gio thi minh da hoc hoi duoc rat la nhieu kinh nghiem.
Anh mong la Anh co the giup duoc nhieu hon nua nhung nguoi dang gap nan.

2007年8月18日 星期六

Nhat Ky 12B4

Ban be thuo do con ai nhi????
Gio trang luu but nho ngay xua!!












Nhung nguoi ban than thuong, nhung ky niem dep luôn song mai trong long cua Anh !!!!
Lop truong Huyen Trang.
Tu quai" THAN"(Trang, Ha, Anh, Ngan) da bao nhieu nam cung hoc chung, choi chung, an chung.....va con nhieu thu chung nua. Nhung cho du sau nay ra sao, chung ta van ma mai la ban tot cua nhau!!!
Cuoi cung thi Tu Quai cungda co ke thua cuoc, Ha sap lay chong, khong biet la khi nao nhung nguoi kia se tiep buoc theo day!?!?!
Dam cuoi cua Ha co the la Anh ko ve duoc, chuc Ha luon hanh phuc va binh an!
Ha "Chua" cung len xe hoa do nha!!!! Khi nao thi toi Ngan day????





















關於我自己