2006年8月
2006.07.09.
Buổi tối hôm đó Ánh gọi điện thọai về cho Nghĩa, Nghĩa nói là mới đi uống nước với Anh Hảo, Thành, VĐạt, Duy Tuấn...., Ánh mới biết là Duy Tuấn về, cho nên gọi điện cho Tuấn, nhưng không ngờ...
Mina: Alô, dạ cho con gặp Duy Tuấn chút ạh !
Mẹ: ừh, chờ chút nhé !
Mina: Alô, Duy Tuấn hả?
Mina: Tuấn về khi nào vậy?
Tuấn: Về 2 tuần rồi!... định là gọi điện cho Ánh và Tấn Đạt, báo tin quan trọng...
Mina: Tin gì vậy? Bộ DTuấn cưới vợ hả???
, ủa mà cưới ai vậy???
Tuấn: ừh, nếu Tao cưới Mày có về không? Mà sao lại biết tao cưới vợ vậy?
Mina: Trờiìiìiìiìiìiìiìiìì, tuy là Ánh ở xa chứ việc gì Ánh cũng biết đó, vì Ánh có đặt camera theo dõi hết rồi. Còn nếu cưới thì cứ gởi thiệp đi thì tui về
, nhưng mà Tuấn cưới ai vậy?
Tuấn: Ko fải nói là có đặt camera sao? Không cầ hỏi là cưới ai? Nhưng có thật là về ko? Tao cưới thật đó! Nhưng ko có địa chỉ và gởi thì lâu lắm mới nhận được!
Mina: (thật sự ko tin là Tuấn cưới, cho nên nói càn...) Cứ gởi thiệp đi thì tui về, địa chỉ thì hồi tết Ánh gởi thiệp về cho Tuấn có địa chỉ đó, và muốn thì đi gởi thư nhanh chỉ 2 ngày sau là Ánh sẽ nhận được
.
Tuấn: Thật như vậy ko?
Mina: ừh, nếu Tuấn mà cưới thì cỡ nào Ánh cũng về. Hứa với Tuấn đó!
Tuấn: Thật nha, tao gởi thiệp mà mày ko về thì chết với tao !
Mina: Nhưng cưới thật đó hả? Để Ánh hỏi mẹ được ko?
Tuấn: Cứ việc hỏi, nhưng mày fải về đó!
Mina:......
Tuấn: Tao nói thật đó, tao rất mong mày và Tấn Đạt có thể về, nhưng tao chưa liên lạc được với Tấn Đạt.
Mina: Anh Đạt nói là mấy năm nữa ảnh mới về, ...... Như vậy là cưới thật đó hả?
Tuấn: ừh......
...................................
Mina: Vậy thôi nha, có gì mai Ánh gọi lại cho....
Tuấn: Nhớ là phải về đó, mày không về tao buồn lắm đó!
Mina:...........
Mina: Ừh, Ánh sẽ cố gắng, bye bye...
Tuấn: Bye.
Sau đó Ánh gọi điện cho Anh Hảo.....
Mina: Alô, Anh Hảo hả?
AHảo: Alô, Ánh hả,em khỏe không? Khi nào em về?
Mina: Em không biết nữa, nhưng cho em hỏi chút nha, bộ Duy Tuấn cưới vợ thật hả? Cưới Vân hả?
AHảo: ..Ừh, nhưng đừng nói ai nha, nó chửi anh đó, vì nó chưa muốn nói với ai hết.
Mina: Thật ko đó, em vừa mới điện thoại cho nó, em hứa với nó, nó mà cưới thì em sẽ về, em nghĩ là nó chua cưới cho nên hứa chắc như vậy, bây giờ nó cưới thật thi em làm sao đây?
AHảo: Vậy thì em về đi...
Mina: Nhưng em không chắc là sẽ xin về được, vì em chưa hỏi cha!
AHảo: Vậy thì em hỏi đi, biết đâu cha cho về...
Mina: Lỡ cha không cho về thì sao, nó sẽ giận em mất. Để em hỏi Cha rồi báo lại cho anh nha!
AHảo: Ừh...
Trong thời gian đó, tâm trạng vùa vui và buồn lẫn lộn, vui thì biết tại sao rồi, còn buồn là sợ sẽ ko về được, và D. Tuấn sẽ giận, cho nên hay cáu gắt và khó tính, lúc nào cũng than là " chán quá, chán quá..." nhưng ko biết tại sao lại chán và cũng ko tìm được cách giải quyết cái "chán" đó.
Và lại nhận được tin nhắn cuả anh Hảo " Ánh ơi, 23 này D. Tuấn cưới, em có về ko?" Lúc đó lại càng hồi hộp hơn nữa.
Vài ngày sau, mới dám vô hỏi Cha để xin về nước với lí do là về nhà thăm ba má! Và Cha đã đồng ý
. Tuy là như vậy, nhưng muốn để D.Tuấn bất ngờ, cho nên đã ko nói với ai là mình sẽ về, và còn nhắn tin lại cho anh Hảo là "em xin cha không đuợc, Cha ko cho về..." Rồi anh Hảo nhắn tin lại là " Để anh nói với nó dùm em"
Còn gọi điện cho D.Tuấn, giả vờ nời là về không được, D.Tuấn thích gì, Ánh sẽ tặng cho, còn D.Tuấn thì nói là tao chỉ cần mày về, mày mà ko về tao buồn lắm, cho nên mới nói là " vậy Ánh sẽ tặng cho Tuấn một món quà thật bất ngờ và đặc biệt!
"
Thứ bảy tuần trước khi đám cưới, buổi tối hôn đó, nhận đươc tin nhắn của Trang báo là mới đi uống nước với tụi nó về, D.Tuấn làm tụi nó hết hồn vì đưa ra thiệp cưới và báo là sẽ đám cưới, làm đứa nào cũng như là ở trên trời rơi xuống, còn anh Hảo là chú rể phụ, đang chuẩn bị lo quần áo để thứ tư rước dâu, còn nói là " Tân nó nói kì này nhỏ Ánh về nó sẽ cho biết tay" Đọc tin nhắn mà cảm thấy vui vui, đưá nào cũng nghĩ là Ánh ko biết D.Tuấn cưới, nhưng ko ngờ Ánh lại là đứa biết trước, và không biết Tân sẽ làm gì đây. Lại gọi điện cho Tân.
Mina:Tân hả? Đang ở đâu vậy?
Tân: Ánh hã? Đang ở nhà, xem tivi.
Mina:Mới đi chơi với tụi nó về fải ko? D.Tuấn có mời đi đám cưới ko vậy?
Tân: Ủa... sao hay vậy? Trang nói fải ko? Mà Ánh có về ko vậy?
Mina: Ko có ai nói hết, tự Ánh biết, vì Ánh có đặt camera rồi, cái gì mà Ánh ko biết, Ánh còn biết Tân nói kì này Ánh về sẽ biết tay của Tân mà đứng ko? định làm gì vậy hả?
Tân: trơiìiìiìiìiìiìiìiìi.. sao hay vậy ta, chắc là Trang nói!
Mina: Ánh chưa có gọi điện cho ai hết, ko tin gọi điện hỏi tụi nó coi! Nãy giờ Ánh mới gọi cho Tân là người đầu tiên.
Mina: Àh.. mai Ánh về đó, Tân có ra chở Ánh đi chơi ko?
TÂn: Thôi đi, lần trước nói về làm Tân tưởng thiệt lật đật chạy ra kêu thằng Thành, chạy ra nhà Ánh hỏi, ba Ánh nói là Ánh ko có về, làm 2 thằng quê gần chết, lần này ko có bị lừa nữa đâu!
Mina: Lúc người ta nói giỡn thì tin, khi nói thật lại ko tin, vậy Ánh về đi chơi với người khác đó nha...
Tân: Dám ko?
Mina: Làm gi mà ko dám...
Và Tân thì lại ko tin là Ánh về, cho nên ko ai biết là Ánh sẽ về vào ngày thứ bảy. Kể cả Trang, sau khi gọi cho Tân , thì gọi lại cho Trang, Trang cũng ko biết. TRong thời gian đó, lúc nào cũng cảm thấy dường như là thời gian đứng lại, sao mà một ngày bình thường trôi qua quá lâu.....
Ngày 22.07.2006 Ánh về đến Việt Nam, một cảm giác lạ tự nhiên bao lấy, làm Ánh ko biết như thế nào? Vưà vui vừa hạnh phức! Khác hẳn khi còn ngồi trên máy bay và trong xe trên đường về nhà.
Cả Thành cũng sẽ không biết nếu như chiều hôm đó không vô nhà Thành chơi, hai đứa định là tối Thành sẽ rủ tụi kia đi uống cafe và sẽ làm tui nó bất ngờ. Ngồi ở nhà Thành nói chuyện một chút, bởi vì phải về nhà làm con ngoan, phải đi chợ mua rau để nấu cơm chiều. Bởi do không quen đi chợ, cho nên ra đến chợ, cứ đi vòng vòng để mua rau ai ngờ.... đụng phải ông xã của tui.
Mới đầu nghi là sẽ đi luôn, sẽ giả bộ ko nhận ...vì Tân đâu có tin là Ánh về, nhưng lại ko dám làm như vậy!
Êêêêêêêeêeêeêê...........
Tân: Ủa...về hồi nào vậy?
Mina: Về hôm qua, nhắn tin cho Tân mà Tân đâu có tin, lúc nói giỡn thì tin, khi nói thật lại ko tin, ráng chiụ
!!!!!!!!!!!!!!!!
Tân: Vậy giờ đi dâu vậy? Đi uống nước đi...
Mina: Ko được, Ánh đang đi chợ mua đồ ăn về nấu cơm, có gì tối ra ha!
Tân: Thôi bây giờ Tân chở đi...
Mina: Nhưng Ánh còn xe của Ánh, tối ra rồi đi, bây giờ Ánh phải đi chợ mua đồ ăn
Tân: ừh, vậy tối ra..
Mina: ok....
Định là tối hôm đó sẽ chỉ có Ánh, Tân và Thành đi uống cafe, để ngày mai dành bất ngở cho mọi người, nhưng khi ngồi ở trước nhà với ba má, anh Sáng thì thấy Phương chở Ngân chạy ngang qua nhà, và cũng ko biết sao Nghĩa lại biết! Tân, Thành, Thanh, Nghĩa đi vô nhà D.Tuấn chơi, định là ko đi, nhưng nghĩ sao lại kêu Tân ra chở vô, vô tới thì thấy...Ôhhhhhhh...cả đám đang ngồi ở đó, thấy mình mà như là thấy...ma vậy, tụi nó la quá trời la, làm mình lo nhà D.Tuấn tưởng cả đám có chuyện gì..............
D.Tuấn, Trang, anh Hảo, VĐat, Thanh, Thành, Tân, Nghĩa, Phương, Vĩnh, Cường cải, Phúc chuột, anh Sáng và bạn gái, anh ba, Cơ, sếp Sâm,...... vui ơi là vui, còn bị tụi nó chửi nừa là lần nào cũng tự về rồi tự đi, ko báo cho ai biết hết. Gặp lại bạn bè thật là vui, ko biết nói sao để tả hết niềm vui đó.....
Về như vậy còn bị D.Tuấn hù "chút nữa mày biết tao!"
Ngồi trong nhà D.Tuấn đã rối kéo nhau ra công viên tiếp tục .....hội nghị bàn tròn ( nhưng nghĩ là hội nghị ghế đá wá
, vì ngoài công viên chỉ toàn là ghế đá ko!) ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, công việc làm ăn và học hành của mọi người, bàn bạc, rủ nhau thứ ba đi Vũng Tàu, người thì đi được, cũng có người ko đi được..... và cuối cùng là thứ tư mới đi! Nhưng ko ngờ kì này về có sự thay đổi lớn, vì thằng Vĩnh nó đã thay đổi .......giới tính, trời ơi nói chuyện nhão bà cố luôn!!!!!!!!!
Ngồi nói chuyện đã rồi sau đó Tân chở về nhà.
Và thế là ngày cưới của D.Tuấn và Vân cũng đến, ko biết tại sao đám cưới của D.Tuấn mà mình lại là người hồi hộp và háo hức nhất, đến nỗi wên đem....tiền để bỏ phong bì và phải mượn Tân
! Ở bãi gởi xe lại thấy Phương chở Ngân đến, cả bác Tình nữa (kêu bằng bác vì Tình đã có con lớn rồi, ko biết tại sao học chung lớp mà tụi nó khá wá !!!!!!!!!! ) Vô đến chỗ thì thấy sao lớp mình hăng wá, cả 30 bàn thì chỉ có 3 bàn của 12B4 là...quậy nhất!!!!!
Tuy là ko đông đủ lắm nhưng cũng vui, gặp thêm được Phong, ba Thi, H. Anh, Ngân, Hà, M. Cường, Thiện Đạt,Tình, K.Ngân, Phong, Hằng mập (đừng chửi nha Hằng
) ........vui ơi là vui. Vưà mới vô là bị M.Cường tiếp 1 ly bia, rồi sau đó vẫn còn hăng uống với mỗi người 1 ly, ko biết tại sao hôm đó uống wá trời nhưng laị ko xi nhê gì hết
, từ khi đi Đài Loan đến bây gìờ, đó là ngày uống dữ nhất và cũng là ngày vui nhất. Vui cho bạn, vui cho mình và vui cho mọi người!
Mọi người chúc mừng D.Tuấn và Vân, luôn cầu cho hai người trăm năm hạnh phúc
. Ra khỏi tiệc cưới, cả đám lại đến Gia Đình để Karaoke, hát và nói chuyện với nhau. Vì nói là ở đó ồn quá cho nên lại kéo nhau ra công viên để mở hội nghị....ghế đá! Sau đó rủ nhau chạy xuống nhà sếp Sâm, ngồi nói đã rồi ai về nhà ấy. Thế là lại hết một ngày nữa.
Rồi những ngày sau được vui chơi với bạn bè, thật là ko còn gì hơn nữa, ước chi cuộc sống cứ mãi như vậy có phải thật là tốt ko?
Sáng thì được ngủ thật đã, từ trưa đến chiều thì đi chơi, đến tối thì ngồi wán cafê, có khi ngồi cả ngày trong wán, ko biết để làm gì! Nhưng mà cứ sống như vậy cũng có thể ...chết vì đói
!!!!!!!!
Rồi đi vũng tàu chơi, Phương chở Ánh, Sơn chở Trang, Vĩnh với Cường, Vinh Đạt với Nghĩa, ba Thi và Duyên. Chỉ có như vậy thôi, nhưng quậy tới bến luôn!!
Vì do ai cũng sợ tắm buổi trưa sẽ đen, nên rủ nhau đi .....leo núi, ko phải leo Tao Phùng, cũng ko fải núi Bãi Dâu mà là leo núi.... cũng ko biết là núi gì nữa! Ahhhhhh...nhớ rồi, là núi Lớn, cũng ko biết là bao lớn, nhưng mà leo lên thì mệt ơi là mệt, cũng may là tìm được những đường tắt để lên, chứ ko là chết chắc !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Rồi cũng lên được tới đỉnh, may wá! Chỉ có nhiêu đó thôi mà phá quá trời, còn định dí bắt một con chồn nữa chứ, rồi VĐạt, Trang còn định....nhảy dù, rồi đu dây...........Vui ơi là vui! Thật là xui khi đua bánh cho Phương cầm, ko ngờ Phương ốm vậy mà ăn khoẻ ơi là khỏe, leo múi thì la mệt, nhưng ăn bà cố luôn, leo lên đến đỉnh thì bịch bánh chỉ còn chút xiú
.
Sau đó cả đám kéo nhau xuống biển để ...tắm. Xuống đến, ai cũng ngại, chỉ có Phương là chạy nhanh nhất, sau đó tụi nó còn ...rinh Duyên đi ra biển và 1, 2, 3.....thả! Thế là một đứa nữa ướt... Trang thì tuy đã tắm rồi nhưng cũng bị ...quăng, rồi cả đám kéo nhau ra tắm biển, tội nghiệp cho Nghĩa và Duyên, vì 2 người đó hơi bị....lùn cho nên phải cứ ôm chặt cái phao, sợ phải uống nước, công nhận Nghĩa ôm chắc thật lật cỡ nào nó cũng nổi, và ôm thật chắc. Rồi đắp cát lên người thằng Nghĩa, đã rồi thì rủ nhau chơi xoay diã, con trai xoay con gái thì nổi, nhưng đến khi con gái xoay thì toàn bị té ko, làm VĐạt bị trầy đầu gối, mệt wá rồi cả đám ngồi luôn xuống đó xây lâu đài để nhốt ngừơi trong mộng của mình, ko ngờ lại xảy ra chiến tranh, tụi nó lấy cát chọi nhau, làm mình bị lây, và cũng ko biết mình bên phe nào! Thế là cứ chọi...đại, trúng ai thì trúng, chơi vui thật là vui, chơi đã rối lên ngồi nghỉ sau đó tắm nước ngọt và về. Về đến Long Thành cả đám tiếp tục đi nhậu ở quán Duyên, có thể là vui vẻ nếu ko có chuyện hiểu lần giữa Cường và Nghĩa, ko biết bây giờ còn giận nhau hay ko? Làm cả đám buồn theo, sau đó lại chạy vô Phương Xa để uống cafe, vì do chờ hết ngưòi này đến người khác, cho nên Trang về trước, sau đó Tân mới vô, ngồi chung nhưng mà mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau...... Anh hỏi Tân là sao hôm nay ko đi chơi, nhưng Tân ko cho biết lí do, chỉ như vậy thôi mà Ánh buồn.
Ko biết tại sao Ánh buồn lắm! Chỉ là do nghĩ vu vơ rồi tự buồn, chỉ vì bữa đó mà về sau Ánh đã phải thay đổi....
Cả sáng ngày hôm sau thì ở nhà, trưa thì đi uống nước với Sơn (vì tối hôm qua Sơn rủ nhưng vì mới đi VT về và trễ rồi nên ko đi nưã) ngồi với Sơn thì Tân gọi hỏi là đang ở đâu, vì ra nhà Ánh mà Ánh ko có ở nhà, Ánh nói là đang uống nước với bạn. Còn nói dối Sơn Ánh là vợ của Tân. Sau đó về nhà ko có đi đâu hết, đến tối thì Tân gọi điện ra nói là ra chở Ánh đi chơi, lần nào mà Tân chở Ánh thì coi như ...... hai đứa ko biết đi đâu, cứ chạy vòng vòng, Tân hỏi Ánh là đi đâu, rồi Ánh hỏi Tân là đi đâu? Nói là cứ chạy đi khi nào hết xăng thì Tân xuống đẩy xe. Cứ chạy hoài, vừa đi vừa nói chuyện:
_ Sao hôm wa Tân ko đi VT?
...................
_ Tân ko đi, cũng ko nói cho Ánh biết, tại sao lại đối với Ánh như vậy? Ánh ko biết Tân coi Ánh là gì của Tân?
_ Hôm wa đi chơi vui ko? Tân có việc ko đi được, nhưng Tân đã nói Phương là chăm sóc cho Ánh...
_Nhưng người Ánh cần ko fải là Phương, Tân biết như vậy mà, Tân nói là Tân có nỗi khổ riêng, nếu Ánh biết, sẽ thương Tân nhiều hơn, vậy sao ko cho Ánh biết? Tân cái gì cũng ko cho Ánh biết, để cho đến bây giờ Ánh cũng ko hiểu gì về Tân!!!!!!!
_Nhưng mà Tân nói ko được, Tân nói sẽ làm Ánh buồn, Tân ko muốn Ánh buồn, chỉ cần Ánh vui là Tân vui rồi... sao Ánh lại khóc?
_Tân nói vậy mà nghe được hả, vậy khi Tân buồn thì Ánh vui được sao, còn nếu ko muốn nói nữa thì thôi!
_ Ánh đừng giận Tân mà! Mà hôm wa đi chơi vui ko vậy?
_ Ko biết!
_ Có tắm ko vậy?
_ Ko biết!
_ Bây giờ đi đâu đây?
_ Ko biết!
_ Sao cái gì cũng ko biết vậy, trơì ơi, đừng giận mà!
.........................................
Sau đó hai đứa vô Đông Đô uống nưóc, cũng chỉ cãi nhau chứ ko giải quyết đuợc gì mà còn gây thêm chuyện nữa. Ánh đã nói là Ánh ko cần sự thương hại của bất cứ ai, nhưng bây giờ Ánh biết, tình cảm mà Tân dành cho Ánh có lẽ chỉ là sự thương hại, khi Ánh hỏi trong lòng Tân thì Ánh là gì của Tân sao Tân ko trả lời mà lại làm như vậy? Khi đó tâm trạng Ánh lại vui buồn lẩn lộn, ko tự làm chủ được bản thân mình. Phải chi khi đó, Ánh đừng yếu đuối, phải chi cứ như hai lần trước về, cứ chỉ là "bà xã" thì có phải tốt hơn ko? Taị sao biết Ánh đã có..... chồng, nhưng vẫn tốt với Ánh? Tại sao ko cứ coi Ánh như là những người bạn bình thường thôi? Và còn rất nhiều câu tại sao nữa, nhưng chắc có lẽ sẽ ko bao giờ có câu trả lời!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tuy vậy, ngày hôm đó là ngày mà Ánh hạnh phúc nhất, Ánh về nhà với một cảm giác thật hạnh phúc, vì nghĩ rằng vấn đề mà Ánh bận tâm đã được giải quyết, nhưng ko ngờ..............( Thôi ko nói đến vấn đề này nữa!)
Những ngày sau cũng chỉ ăn, chơi, fá....tuy vui nhưng cũng buồn, chơi đã rồi cũng đến ngày đi, buồn lắm!!!!!!!!!!!!!!!!!
1 則留言:
Không ngờ mới đó mà bây giờ đã hơn 2 năm rồi ha, chỉ có Duy Tuấn là tốt số nhất, đã có baby rồi!!!
Chúc gia đình Tuấn luôn mạnh khoẻ và bình an.
張貼留言